Làm sao để chia sẻ vấn đề khó khăn tâm lý với người thân?

Nói về khó khăn tâm lý với người thân

Việc giấu kín những nỗi đau tinh thần giống như phải mang một chiếc mặt nạ nặng trĩu mỗi ngày. Thổ lộ sự thật với gia đình hay người thân chưa bao giờ là điều dễ dàng, dù đây lại là một yếu tố quan trọng giúp tình trạng sức khỏe tinh thần của bạn dần cải thiện. Bạn có thể sợ bị phán xét, sợ khiến người thân lo lắng, hoặc đơn giản là không biết nên bắt đầu từ đâu.

Nhưng chia sẻ không chỉ là nói ra – đó là mở một cánh cửa để sự thấu hiểu và hỗ trợ có cơ hội bước vào. Nhiều nghiên cứu cho thấy khi bạn có thể cởi mở về những gì mình đang trải qua, đặc biệt với gia đình, chất lượng cuộc sống và tốc độ hồi phục thường được cải thiện rõ rệt. Vậy cần làm gì để việc này trở nên khả thi hơn?

1. Lắng nghe chính mình trước khi bắt đầu

Trước khi ngồi xuống chia sẻ với người thân, bạn nên dành cho mình một khoảng lặng để chuẩn bị. Khi cảm xúc còn nặng nề, việc nói chuyện một cách ngẫu hứng dễ khiến bạn bị cuốn theo cảm xúc, khó diễn đạt rõ ràng và dễ dẫn đến hiểu lầm. Chuẩn bị trước giúp bạn có một khung kịch bản an toàn để cuộc trò chuyện diễn ra bình tĩnh và hiệu quả hơn.

Bước đầu tiên là hiểu rõ những gì mình đang trải qua. Hãy thử gọi tên các cảm xúc, những biểu hiện cụ thể và mức độ ảnh hưởng của chúng đến giấc ngủ, công việc, học tập hay các mối quan hệ. Khi bạn có thể mô tả vấn đề bằng những quan sát rõ ràng, người thân sẽ dễ nắm bắt và thấu hiểu tình trạng của bạn hơn, thay vì chỉ cảm nhận được sự rối bời.

Tiếp theo, hãy xác định điều bạn thực sự mong muốn từ cuộc trò chuyện. Đó có thể chỉ là được lắng nghe mà không bị phán xét, một sự an ủi tinh thần, hay sự hỗ trợ thiết thực như cùng tìm kiếm nhà tâm lý uy tín. Việc làm rõ nhu cầu giúp người thân biết cách ở bên bạn phù hợp nhất.

Cuối cùng, hãy chọn một phương án an toàn để bắt đầu – người mà bạn tin tưởng và từng thể hiện sự thấu cảm với bạn trong quá khứ. Không cần phải nói với tất cả mọi người ngay từ đầu; bắt đầu từ một người phù hợp sẽ giúp bạn cảm thấy được nâng đỡ và có thêm sức mạnh để tiếp tục hành trình chia sẻ.

2. Thử nghiệm bằng những câu chuyện nhỏ

Nếu bạn vẫn còn do dự, hãy cân nhắc sử dụng kỹ thuật thử phản ứng như một bước đệm an toàn trước khi chia sẻ trực tiếp. Thay vì nói ngay về bản thân, bạn có thể mở đầu bằng cách nhắc đến một bộ phim, một câu chuyện trên mạng, hoặc một người nổi tiếng đang công khai đối mặt với những khó khăn tâm lý. 

Chẳng hạn, bạn có thể nhẹ nhàng hỏi: “Dạo này con thấy diễn viên A chia sẻ về chứng lo âu, mẹ nghĩ sao về việc đó?”. Cách người thân phản hồi trước câu chuyện của người khác sẽ cho bạn những tín hiệu quan trọng. Từ đó, bạn có thể đánh giá liệu đây có phải là thời điểm phù hợp và người đối diện có đủ an toàn về mặt cảm xúc để bạn tiếp tục mở lòng và nói về chính mình hay không.

3. Tìm ngôn ngữ chung để xóa nhòa khoảng cách

Đôi khi, người thân không hiểu được nỗi đau của bạn không phải vì họ không quan tâm, mà vì những khó khăn tâm lý vốn rất khó hình dung nếu chưa từng trải qua. Vì vậy, thay vì cố giải thích theo kiểu lý thuyết, bạn có thể dùng những hình ảnh gần gũi (ẩn dụ) để họ dễ nắm bắt và đồng cảm hơn.

Chẳng hạn, với chứng lo âu, bạn có thể nói nó giống như một còi báo cháy bị quá nhạy: chỉ một dấu hiệu nhỏ cũng khiến chuông báo động reo inh ỏi như đang có hỏa hoạn, làm cơ thể liên tục căng thẳng và cảnh giác dù thực tế không nguy hiểm đến mức đó. Với cảm giác quá tải, hãy ví như một chiếc máy tính mở quá nhiều tác vụ cùng lúc, đến mức mọi thứ chậm lại, treo cứng và bạn không còn đủ tài nguyên để xử lý thêm bất kỳ việc gì.

Còn với trầm cảm, bạn có thể diễn tả cảm giác như đang rơi xuống một cái giếng tối, hoặc bị nhốt trong một chiếc hộp kính: bạn vẫn nhìn thấy cuộc sống diễn ra xung quanh, nhưng lại không thể chạm vào niềm vui hay bước ra bằng ý chí đơn thuần. Những ẩn dụ như vậy giúp người nghe hình dung được phần nào trải nghiệm bên trong của bạn, thay vì chỉ nghe những khái niệm trừu tượng.

4. Vỗ về những lo âu của người thân

Khi bạn bắt đầu mở lòng, phản ứng của người thân – đặc biệt là cha mẹ – không phải lúc nào cũng như bạn mong đợi. Trước những thông tin khiến họ lo lắng, nhiều người có xu hướng phản ứng bằng sự sợ hãi, phủ nhận hoặc thậm chí tự trách bản thân. Vì vậy, họ có thể nói những câu như: “chắc chỉ là giai đoạn thôi” hay “ráng vận động thoải mái suy nghĩ tích cực là sẽ ổn”, không phải để xem nhẹ nỗi đau của bạn, mà vì họ chưa biết cách đối diện với điều đó.

Trong những khoảnh khắc như vậy, bạn có thể nhẹ nhàng giúp họ điều chỉnh góc nhìn bằng cách khẳng định rằng đây không phải lỗi của bất kỳ ai. Cách diễn đạt này giúp người thân hiểu rằng việc bạn chia sẻ là một hành động chủ động và tích cực, chứ không phải dấu hiệu của yếu đuối.

Bên cạnh đó, nếu có thể, bạn hãy cung cấp cho họ những nguồn thông tin đáng tin cậy về sức khỏe tinh thần như sách, bài viết, hoặc tài liệu từ chuyên gia. Khi được trang bị kiến thức đúng, người thân sẽ bớt hoang mang, giảm phản ứng phòng vệ và có nhiều cơ hội hơn để học cách đồng hành, thay vì vô tình gây thêm áp lực cho bạn.

5. Bạn luôn có quyền đặt ra những ranh giới

Chia sẻ không có nghĩa là bạn phải kể hết mọi tổn thương sâu kín nhất, đặc biệt khi bạn vẫn chưa sẵn sàng. Bạn hoàn toàn có quyền kiểm soát mức độ thông tin mình muốn nói ra, bởi an toàn cảm xúc của bạn quan trọng hơn việc giải thích đầy đủ. Nếu cần, bạn có thể đặt ranh giới một cách rõ ràng mà vẫn nhẹ nhàng, chẳng hạn: “Con chưa sẵn sàng nói sâu hơn về chuyện này. Hiện tại con chỉ hy vọng bố mẹ hiểu rằng con đang không ổn.”

Và nếu phản ứng của họ quá tiêu cực như phủ nhận, trách móc, mỉa mai hoặc gây thêm áp lực thì hãy cho phép mình tạm lùi lại. Lùi lại không phải là bỏ cuộc, mà là một cách bảo vệ bản thân để bạn không bị tổn thương thêm trong lúc đang yếu. Bạn có thể dừng cuộc trò chuyện, đổi sang thời điểm khác, hoặc tìm một người an toàn hơn để chia sẻ trước. Dù thế nào, hãy nhớ rằng tự chăm sóc bản thân luôn là ưu tiên hàng đầu.

Kết luận

Thừa nhận rằng mình đang gặp khó khăn không phải là dấu hiệu của yếu đuối, mà là một hành động rất can đảm. Không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để nhìn thẳng vào nỗi đau của mình và chọn cách tìm kiếm sự giúp đỡ, và việc bạn đang làm chính là bước đầu tiên quan trọng để vượt qua những khó khăn của mình.

Nếu người thân yêu chưa thể trở thành điểm tựa ngay lập tức, điều đó không có nghĩa là bạn một mình. Vẫn còn những người có chuyên môn như nhà tâm lý học hay bác sĩ tâm thần, cũng như các nhóm hỗ trợ luôn sẵn sàng lắng nghe bạn bằng sự tôn trọng và thấu hiểu. Bạn xứng đáng được hỗ trợ đúng cách, vào đúng thời điểm.

Và hãy nhớ: bạn không đơn độc trên hành trình tìm lại ánh sáng cho chính mình. Dù con đường có thể chậm và nhiều đoạn gập ghềnh, từng bước nhỏ bạn đi hôm nay đều là một bước tiến về phía bình yên.

Nếu bạn đang gặp các vấn đề khó khăn tâm lý, bạn có thể đặt lịch với các nhà tâm lý học nhiều kinh nghiệm của Văn phòng tâm lý Miền Hải Đăng TẠI ĐÂY.
Hoặc bạn còn bất kỳ thắc mắc, băn khoăn nào cần giải đáp, đừng ngần ngại nhắn tin cho Miền Hải Đăng qua zalo hoặc messenger nhé!

Để lại một bình luận

Các trường bắt buộc được đánh dấu *